Một trong những dấu hiệu thể hiện tình huống phát triển chưa thể hóa giải được áp lực của đối phương đó là bóng bị đẩy vào khu vực góc cột cờ. Không một đội bóng nào tự luân chuyển bóng đến không gian này cả, chỉ có thể là bị tác động bởi đối thủ mà thôi.
Pha dàn xếp của Arsenal khiến Man City bất ngờ.
Mỗi một CLB lại có cho riêng mình một hướng xử lý riêng, ví dụ như Manchester City thường triển khai các đường chuyền diago-chip chéo sân hướng vào phần trống trải bên kia sân – đây là một ý tưởng rất hay bởi nó khoét vào yếu điểm của đối thủ khi phải nghiêng đội hình về một phía để gây áp lực tầm cao, mà nếu họ không làm như vậy thì cũng đồng nghĩa với việc chẳng thể tạo được đủ áp lực để ép City phải đưa bóng về khu vực góc cột cờ.
Những đường chuyền chéo sân cũng là một phần quan trọng trong triết lý bóng đá của Julian Nagelsmann, bản thân “diago-chip” là một từ khóa được dùng trong nội bộ Bayern Munich trước kia.
Đối với Brighton của De Zerbi, mọi thứ còn trở nên phức tạp hơn nữa khi mà các tiền vệ sẽ chọn thời điểm di chuyển hợp lý để lôi kéo đối thủ nhằm giúp các tiền đạo và đôi khi là hậu vệ cánh khai thác khoảng trống vừa được mở ra. Tất cả phải cực kỳ ăn khớp với cùng một nhịp độ, sự chính xác được đẩy lên giới hạn rất cao.
>>> Cập nhật: Tin tức bóng đá hôm nay <<<

Với Arsenal thì ngược lại, họ đơn giản là…chuyền dọc biên.
Cụ thể trong trận Super Sunday ở vòng 8 Premier League vừa rồi, bóng phần lớn được đẩy qua cánh của Ben White để rồi sau đó câu bổng lên cho Gabriel Jesus khống chế trong tư thế quay lưng với khung thành. Trận đấu từ 11 vs 11 bỗng trở thành 1vs1 giữa Jesus và Gvardiol, kết quả cuộc song đấu giữa họ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thế trận.
So với Manchester City hay của Brighton, cách mà thầy trò Mikel Arteta thoát pressing ở khu vực góc cột cờ không có nhiều ưu điểm, ít nhất là trên ý tưởng. Tuy nhiên, nếu ở trên sân cỏ, điểm cộng duy nhất mới được thấy rõ – đó là nó dễ thực hiện.
Đây chính là khoảng ngăn cách giữa triết lý bóng đá và trình độ của cầu thủ, giữa ý tưởng và khả năng thực hiện. Một số HLV sẽ luôn ép cầu thủ phải chơi thứ bóng đá trong mộng tưởng rồi thất bại trước ở giữa quá trình, một số HLV khác lại cân đo đong đếm đâu là phương án khả thi nhất để có thể triển khai trong mỗi một thời điểm cụ thể – Mikel Arteta nằm đâu đó ở khoảng giữa hai thái cực.
Bàn thắng muộn của Martinelli chính là một ví dụ.
Bộ ba Odegaard, Gabriel Jesus, Ben White chơi gần nhau, đã ép đối thủ lùi về 1/3 sân nhà thành công, tuy nhiên họ không vội vàng đưa bóng vào vòng cấm bởi đơn giản một mình Kai Havertz là không đủ số lượng người xâm nhập.
Thực tế là Odegaard, Gabriel Jesus, Ben White đã mang tới một hiệu ứng quan trọng hơn, đó là họ đã kéo lệch hàng phòng ngự của Manchester City về một phía. Trong khi ở phần bên kia sân, Kyle Walker đã bị mối nguy hại tiềm tàng về tốc độ của Martinelli chi phối khiến anh đứng lệch vị trí, tạo ra một khoảng trống đáng kể giữa anh với trung vệ Ruben Dias.
>>> Truy cập link: Tường thuật bóng đá trực tuyến chất lượng cao <<<

Nếu ở trong sân lúc này là Trossard với phong cách di chuyển rộng và bó vào trong, chưa chắc Kyle Walker đã bị lôi kéo. Ngoài ra, nếu không phải Tomiyasu mà là Zinchenko với xu hướng chơi lùi kiến thiết thì chưa chắc anh đã có thể quyết đoán đâm thẳng vào khe hở giữa line phòng thủ của đối phương như vậy.
Nếu đúng như triết lý, lẽ ra Kyle Walker đã bó vào trong giữ cự ly phòng ngự, bóng sẽ được phất sang cho Martinelli, Arsenal tiếp tục tổ chức dồn ép, xâm nhập nhiều người hơn và đưa bóng vào vòng cấm – Hẳn là để bắt bài chuỗi chuyền bóng này Kyle Walker đã tách ra, chờ đợi đường chuyển cánh. Tuy nhiên, Kyle Walker đã quên mất Jorginho đã được thay ra, Thomas Partey không phải mẫu cầu thủ luôn tuân theo triết lý, anh cứ thấy khoảng trống là tỉa.
Tất cả các yếu tố đó hợp lại đã tạo ra một pha tấn công đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả.
Bình Luận